Thơ Hay

Nắm Tay Anh Rồi Bình Yên Sẽ Tới – Tập thơ hay nhất Du Phong phần 3

Tiếp nối phần 2 của tập thơ Nắm Tay Anh Rồi Bình Yên Sẽ Tới đầy cảm xúc ấn tượng thì ngay bây giờ chúng ta hãy cùng nhau đến với những bài thơ còn lại của anh nhé! Dòng cảm xúc đầy chân thành luôn làm rung động trái tim bạn đọc sâu sắc. Bởi thế nên Du Phong được mệnh danh là ” Hoàng tử thơ tình” thời kì hiện đại Việt Nam. CÙng nhau theo dõi nha!

Nội Dung

{Tôi là người đến sau, nhưng tôi mới là người sợ cô ấy đau, tôi mới là người muốn đưa tay lau nước mắt.
Tôi muốn cô ấy lại tươi cười…}
“…Và đừng bao giờ quên mất, em sinh ra có ba sứ mệnh, một là tự yêu thương bản thân mình, hai là yêu thương người khác, và ba là mở cửa lòng mình cho người khác yêu thương em!”

Đừng để một người quen với nỗi cô đơn…
Họ sẽ mang theo một tâm hồn trống rỗng.
Không muốn quan tâm, không còn rung động,
Họ sẽ tập quen kiếp sống chỉ một mình.

Đừng để một người phải trở nên vô hình 
Khi đứng giữa dòng người xuôi ngược.
Lặng yên nhìn rồi không sao cất bước,
Bởi có về đâu cũng chẳng được đón chào.

Có một người dần quên hết khát khao,
Đánh mất niềm tin vào những gì hiện hữu.
Có một người tự thu mình cam chịu,
Những giá lạnh, thờ ơ mà chẳng hiểu vì gì…

Với tất cả những điều đã cho đi,
Họ đáng nhận được về nhiều hơn thế. 
Đừng để một người phải cúi đầu lặng lẽ,
Nhìn cô đơn vây kín mọi ngả đường.

Có một người vẫn muốn được yêu thương!

Tôi chẳng muốn một mình thui thủi thế này đâu,
Người ta nắm tay nhau, tôi tự nắm tay mình mà an ủi, san sẻ…
Tôi chẳng muốn dối lòng rằng bản thân mạnh mẽ,
Có thể sống suốt đời chẳng dựa dẫm vào ai…
Tôi cũng có lúc cần gục xuống một bờ vai,
Cần một cái ôm giữa mệt nhoài khốn khó…
Tôi cũng có lúc cần lời hỏi han nho nhỏ:
“Không ổn lắm đúng không? Ngủ một giấc đi nào!”
Giá có thể khóc oà thì hạnh phúc biết bao,
Tôi chẳng ngại ngần gì mà tuôn trào nước mắt…
Giá có thể ôm ai đó thật chặt,
Gào thét khản hơi để vơi bớt những cực nhọc yếu mềm…
Ước gì có thể tâm sự hết nỗi niềm,
Cùng một người mang tên là Tri Kỷ.
Ước gì có thể thảnh thơi suy nghĩ,
Chẳng vướng bận lo toan muôn sự ở trên đời…
Giữa cuộc sống bon chen, tôi cần lắm một người…

Có những lúc cần một người ở bên,
Bạn cũng được mà yêu cũng được,
Có thể một ngày tự dưng cất bước,
Chẳng có điều gì ràng buộc cũng không sao…
Bởi mùa này lòng rất dễ chênh chao,
Nên cần bờ vai để dựa vào cho ấm.
Thui thủi một mình nhiều khi cô đơn lắm,
Nhìn bạn xung quanh tay nắm, bỗng dưng thèm…
Ước có một người cùng thức mỗi đêm,
Chia sẻ nỗi niềm để thôi không buồn chán.
Ước có một người cùng ăn bữa sáng,
Để thấy thì ra cũng đáng đợi từng ngày…
Có những nỗi buồn như thể giống hôm nay,
Muốn kẽ tay gầy được lấp đầy nhưng không có.
Là một ngày ngoài kia nhiều sống gió,
Chợt thấy bên trong đâu đó chút hẫng lòng…

Có những mùa hạ nắng cháy da cháy thịt, đứng đợi đèn đỏ giữa ngã ba, bên đường không có nổi một bóng cây để những nếp nhăn trên trán được dãn ra, người ta bỗng cảm nhận sự cô đơn ghê gớm. Tự nhiên thèm được ngồi sau xe một ai đó, nhắm mắt dựa vào lưng họ, ngân nga cùng khúc nhạc trên tai phone, cứ thế mặc kệ chiếc xe sẽ đưa mình tới đâu, mặc kệ nắng bỏng rát trên đầu, đời sẽ bình yên lạ.

Có những mùa thu man mác gió, ngồi thưởng thức hương vị đậm đà của cốc sinh tố trên tầng ba của một quán cà phê thân thuộc, bỗng trời đổ cơn mưa. Tự nhiên lòng se sắt lại. Muốn thả đôi giày ra rồi chạy vội xuống đường, ngẩng mặt lên trời đón lấy những hạt mưa mát lạnh, rồi ngơ ngác thấy bầu trời trước mặt bị che đi bởi một chiếc ô rộng nhiều màu. Ai đó làu bàu những lời nghe thân thuộc, kéo mình vào đứng dưới một mái che.

Cảm giác đứng ngắm những hạt nước li ti nhỏ xuống bên hiên, bên cạnh là bờ vai sẵn sàng hứng cả một trời mưa để cho mình khỏi ướt, chắc là thú vị lắm.

Có những mùa đông lạnh lùng chui mình trong chiếc khăn ấm, đi đâu cũng chỉ mong mau chóng được trở về nhà. Thế mà khi chỉ cách cửa có một vài bước chân lại ngập ngừng rồi dừng hẳn lại. Tự nhiên muốn trông thấy ai đó bên bậc thềm sau mỗi giờ tan làm.

Muốn nhìn thấy hơi khói nghi ngút từ một tách cà phê pha sẵn bay lên trên bậu cửa sổ. Muốn tận hưởng cái cảm giác thanh thản nhẹ nhàng khi biết chắc rằng sẽ có một người ở nhà, chỉ để đợi mình về để ôm mình vào lòng. Mùa đông chắc sẽ trôi nhanh và êm đềm như một giấc ngủ. Khi ấy chắc sẽ chẳng mong được ai lay dậy, chỉ muốn đời nhẹ trôi.

Có những mùa xuân sum họp đầy náo nhiệt ồn ào, trong khoảnh khắc giao thời bước sang năm mới, đứng giữa nơi trời đất giao thoa, người người chúc tụng, tự nhiên chỉ ước sao có một ai đó bên cạnh mình, để cùng siết chặt tay, cùng ngắm pháo hoa bay, cùng cười vui nô giỡn. Sau những vất vả nhọc nhằn của cả một năm dài đằng đẵng, người ta sợ hãi và chán ghét sự cô đơn. Hơn lúc nào hết người ta cần được sẻ chia, cần được lắng nghe và cần có thêm niềm tin để tiếp tục những ước mơ còn dang dở. Khi ấy, người ta ước gì có một người…

Trong một lúc nào đó nhất thời, có thể người ta buột miệng nói rằng họ thích cô đơn. Nhưng thật ra lúc nào người ta cũng cô đơn, và cái trong thâm tâm họ muốn là thoát khỏi nỗi cô đơn ấy.

Một mùa hạ nắng cháy, một mùa thu man mác gió, một mùa đông lạnh lùng, một mùa xuân náo nhiệt… Lúc nào người ta cũng cần ai đó cạnh bên!

Hãy mở lòng và yêu đi cô gái!
Tháng ngày qua đã đủ quên rồi…
Em phải ngẩng đầu và bước tiếp thôi,
Cùng một người thương em hơn tất cả!

Cuộc đời này bao khó khăn, vất vả,
Thời gian em vui vẻ chẳng có nhiều.
Nên hãy gật đầu đón nhận một tình yêu,
Em xứng đáng được thương, chiều, chăm sóc.

Can cớ gì mà buồn đau, tủi khóc,
Tội tình gì phải úp mặt tủi thân.
Phía trước em là phơi phới thanh xuân.
Sau lưng em, những lỡ lầm… đã cũ.

Nếu có một người khiến em quên quá khứ,
Nếu có một người khiến em ngủ thật say,
Nếu có một người muốn nắm lấy bàn tay,
Cho em tựa bờ vai đầy vững chãi…

Thì hãy mở lòng và yêu đi cô gái!

Này cô gái, trong đầu em đang chứa đựng điều gì? Là nỗi sợ hãi bất an khi nhìn xung quanh có quá nhiều người bất hạnh trong tình yêu? Em không biết sẽ ra sao nếu một ngày mình cũng giống họ, cũng tin tưởng trao đi trái tim mình để rồi nhận về toàn hụt hẫng và đau khổ? Hay vì em đã vấp ngã một đôi lần, yêu nhầm một vài người nên giờ đây quanh em chỉ toàn là nghi kị và bất cần, em không tin vào sự tồn tại của hạnh phúc nữa, hoặc nếu có thì thứ hạnh phúc đó cũng chẳng thuộc về em? Có phải em không muốn mở cửa lòng mình ra thêm một lần nào, để rồi cứ thế mà lầm lũi cúi mặt bước đi cho đến hết cuộc đời này?

Đó chắc hẳn không phải là một ý kiến hay! Dĩ nhiên chẳng phải là em không thể bước đi một mình mà không cần người bạn đường bên cạnh, chỉ là nếu như vậy thì đoạn đường của em sẽ tẻ nhạt và vô vị biết bao nhiêu. Em sẽ bỏ lỡ vô vàn những điều chỉ có được khi cạnh em là một người nào đó, và người ấy chỉ sẵn lòng bước vào thế giới của em khi em mở cánh cửa đang khoá chặt lòng mình ra để chào đón họ.

Em có biết vì sao chúng ta lại có một đôi tay chứ không phải một cánh tay không? Để chúng ta có thể dang rộng đôi tay của mình ra và ôm chặt lấy một người. Em có biết cách tốt nhất để chữa lành một trái tim đã tổn thương là gì không? Là đặt nó thật gần một trái tim khác, để hơi ấm của trái tim ngập tràn yêu thương kia xoa dịu những đổ vỡ đang run rẩy trong lồng ngực của mình. Em biết điều này không, niềm tin đóng vai trò vô cùng quan trọng đối với những gì em nhận được trong đời. Nếu em cố chấp tin vào một điều gì đó thì đến một ngày, điều ấy sẽ thành sự thật. Nếu em tin rằng em là kẻ bất hạnh nhất trên thế gian, rằng hạnh phúc là một điều xa xỉ với em, thì niềm tin đó sẽ cản trở em tìm thấy hạnh phúc tương lai của em. Nhưng nếu em tin rằng sẽ có một người đủ yêu thương để đến bên em, đủ kiên định để ở bên em, đủ chung thuỷ để không rời xa em, thì người đó sẽ đến, nhất định sẽ đến, vào một ngày mà em có thể chờ đợi được.

Có một tuyến đường sắt tên là Semmering, nằm trên dãy Alps, một dãy núi cao vô cùng hiểm trở. Người ta đã xây dựng tuyến đường sắt này như một chiếc cầu nối giữa hai thành phố Vienna của Áo và Venice của Ý. Điều đặc biệt là tuyến đường sắt này được xây dựng từ rất lâu trước khi chuyến tàu đầu tiên đi qua, khi xây nó thậm chí người ta còn không biết rằng liệu sẽ có chuyến tàu nào chạy qua không nữa.

Nếu người ta không nhất mực tin vào một ngày sẽ có một chuyến tàu chạy từ Vienna đến Venice, thì có lẽ cây cầu Semmering sẽ mãi nằm trong trí tưởng tượng mà thôi.

Nếu em không có lòng tin vào hạnh phúc tương lai của mình, thì có lẽ em sẽ suốt đời phải sống trong cô đơn và lạnh lẽo mất thôi.

Không ai hối thúc em phải đón nhận một tình yêu khi em còn vấn vương bóng hình người cũ, cũng không ai cấm em tự yêu thương, tận hưởng cuộc sống độc thân tười đẹp của mình. Chỉ là em đừng quá đắm chìm trong quá khứ, trong mặc cảm, trong sợ hãi… để rồi quên mất rằng có những người vẫn chờ đợi em mở cánh cửa lòng mình để bù đắp thương tổn cho em, để mang hạnh phúc tới cùng em. 

Đừng bao giờ mất niềm tin, thôi hi vọng vào một ngày nào đó, em sẽ cười tươi rạng rỡ hơn bất cứ cô gái nào khác ngoài kia, em sẽ hãnh diện, tự tin như thể em là cô gái hạnh phúc nhất. Và đừng bao giờ quên mất, em sinh ra có ba sứ mệnh, một là tự yêu thương bản thân mình, hai là yêu thương người khác, và ba là mở cửa lòng mình cho người khác yêu thương em!

Những bài thơ của Du Phong luôn được giới trẻ yêu thích và được săn đón mạnh mẽ bởi những vần thơ chứa đựng những cảm xúc chân thật và sâu sắc. Đọc những bài thơ của anh, ta như bước vào một thế giới tình yêu đầy những tâm tư ấn tượng. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!

Xem Thêm: Nắm tay anh rồi bình yên sẽ tới – Tập thơ hay nhất Du Phong phần 2

Related posts

Bài thơ Người lính già không khóc – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

admin

Bài thơ Em có về khi mùa xuân đến – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

admin

Vào nhà ngục Quảng Đông cảm tác ( Phan Bội Châu) – Khí phách ngang tàn của người chiến sĩ

admin

Leave a Comment