Thơ Hay

Trọn bộ những bài thơ về thuyền và biển hay và ý nghĩa nhất

Những bài thơ về thuyền và biển hay và ý nghĩa chắc chắn sẽ khiến bạn rung động mạnh mẽ. Đã từ rất lâu hình ảnh thuyền và biển được đưa vào thơ ca và âm nhạc với những giai điệu ngọt ngào và tha thiết. Đọc thơ ta liên tưởng đến tình yêu đôi lứa nồng nhiệt và thủy chung. Nếu bạn đang muốn tìm cho mình những bài thơ tình hay về biển thì ngay bây giờ mình cùng nhau theo dõi nhé!

Những bài thơ thuyền và biển luôn da diết và ngọt ngào đồng thời chứa đựng những nỗi niềm sâu sắc về tình yêu. Những bài thơ tình về biển bày tỏ niềm khát khao tình yêu đích thực, khát khao hạnh phúc mãnh liệt. Cùng nhau theo dõi nhé!

1. Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sông không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể
Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ
Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên?
Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau
Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức
Dẫu xuôi về phương bắc
Dẫu ngược về phương nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh – một phương
Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời cách trở
Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa
Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ

2. Ngồi trên gò đất còn khi nghĩ
Đất hỡi mai kia trả lại đời
Sống một kiếp người đầy nhựa đất
Mai đây ta chết cũng là vui.
Nhưng nằm bên biển chẳng bao giờ
Nghĩ chuyện tàn phai nhện hết tơ
Biển thở nồng say hương vĩnh viễn
Dạt dào bền bỉ nhịp nôi đưa.
Lòng ta tin biển, biển yêu ta
Sóng nở hoa nhài vương vấn bờ
Bát ngát tình yêu trong vũ trụ
Đúc nên xanh biển mượt mà thơ.

3. Tiếng biển về khuya như tiếng lụa
Non tơ, êm ả, lại bền hơi
Lao xao vũ trụ chồi đang nhú
Trăng bạch quang mây lọc ánh ngời
Ta nằm tiếng sóng cuốn bờ mây
Ta khoát mênh mông mở ánh ngày
Biển nở hoa cườm thơm gió mặn
Buồm lên theo cánh hải âu bay
Nổi yên tâm lớn trong trời đất
Biển gọi trăng sao thở nhịp thầm
Nghiêng gối tao phùng cùng tạo vật
Anh em từ thưở mịt mù tăm.

4. Đêm về với biển đêm xanh
Không đen, đêm biển long lanh nghìn trùng.
Ta đi khắp núi khắp đồng
Lại về ngủ biển, nằm trong dạt dào
Ta nằm trên đáy trăng sao,
Nằm chao sóng mặn, nằm chao sóng cồn.
Ta cùng biển hoá chiếc hôn
Mênh mông, hôn bãi bờ, hôn cuộc đời…

5. Mẹ là bà mẹ Việt Nam
Sống trên bãi biển, dưới hàng dừa xanh
Quê hương giặc phá tan tành
Cửa nhà ra bụi, thuyền mành ra tro
Cuộc đời bữa đói bữa no
Thù này lấy biển mà đo chửa vừa
Mẹ già đi sớm về trưa
Mắt loà chân yếu ngăn ngừa giặc lên
Thức canh mấy chục đêm liền
Lòng già bao bọc lưới thuyền như con
Nhìn ra tàu địch căm hờn
Nhìn vô chòm xóm mà thương muôn vàn
Canh khuya sóng biển kêu vang
Biển bao nhiêu sóng thương làng bấy nhiêu
Giặc lên, mẹ chạy đi kêu
Đồng bào nghe giặc thảy đều lánh xa
Cùng dân quân mẹ ở nhà
Mẹ theo sát địch dò la tình hình
Mẹ ôi! lòng mẹ mông mênh
Hoà trong thôn xóm mối tình ấp iu
Thằng Tây súng đạn nó nhiều
Sao bằng lòng dạ mẹ nghèo chúng ta?
… Mẹ là bà mẹ Việt Nam
Sống trên bãi biển dưới hàng dừa xanh

6. Máu tim ta tuôn ra làm bể cả
Mà sóng lòng rần rật như mây trôi
Sóng lòng ta tràn lan ngoài xứ lạ
Dâng cao lên, cao tột tới trên trời.
Ôi ta đã mửa ra từng búng huyết
Khi say sưa với lượn sóng triền miên
Khi nhận lấy trong thâm tâm cay nghiệt
Giọng Hờn đau trăm vạn nỗi niềm riêng.
Ta muốn níu hồn ai đương hiển hiện
Trong lòng và đang tắm máu sông ta
Ta muốn vớt ai ngoài sóng điện
Để nhìn xem sắc mặt với làn da.
Ôi ngông cuồng! Ôi rồ dại rồ dại!
Ta đi thuyền trên mặt nước lòng ta
Ôi ngông cuồng, ôi rồ dại, rồ dại
Ta cắm thuyền chính giữa vũng hồn ta.

7. Anh có về nơi ấy biển chờ mong
Cùng em nghe vỗ về trong tiếng sóng
Anh sẽ thấy biển mỏi mòn trông ngóng
Bến đợi chờ năm tháng bóng người xa
Anh có về nghe biển hát tình ca
Khúc hoài mơ thiết tha hòa thương nhớ
Biển thương lắm thuyền ra khơi cách trở
Chuyến hành trình còn nợ mãi tình quê
Anh có về nghe lòng biển xuyến xao
Tận sâu thẳm dạt dào bao mong đợi
Những chân tình nơi đây còn nhắn gởi
Bước người xa vời vợi hãy đừng quên
Anh có về nhìn biển hát mông mênh
Dẫu bão nổi gập ghềnh cơn giông tố
Biển vẫn thế ngàn đời miên man vỗ
Tiếng ân tình thắm nở phải không anh!

8. Đừng trách biển vì sao không nổi sóng
Nắng nhạt nhòa buồn vọng nỗi đơn côi
Bởi trùng khơi bến đợi đã xa rồi
Biển đau lắm ôm nỗi lòng sầu mãi
Đừng trách biển sao phai rồi thương nhớ
Hàng phi lao réo vỡ tiếng xác xơ
Bờ cát xưa in dấu mối tình chờ
Như tình mình vẫn thờ ơ tĩnh lặng
Chỉ có biển hiểu lòng em sầu lắng
Đón chờ anh trống vắng lúc chiều trôi
Đếm cô đơn trong thương nhớ bồi hồi
Thương nhớ ai em ngày mong đêm đợi
Biển chơi vơi sầu theo câu tình lỡ
Bởi thương em con sóng thủy triều vơi
Đêm cô đơn biển chạnh lòng than thở
Vỗ về em đêm thao thức đợi chờ
Đừng trách biển đã yêu là thương nhớ
Dẫu cuộc tình chẳng đẹp mãi như mơ
Bởi tình yêu khi ta đã đợi chờ
Đời biển lặng hãy thôi đừng nức nở…

9. Anh có biết biển chính là hơi thở
Thuở ngày xưa quê ngoại tuổi còn thơ
Chiều hương quê một thuở vẫn đi về
Tình biển mặn theo em bao kỹ niệm
Anh có biết những chiều buồn bên biển
Nhớ tuổi thơ ngày ấy chẳng quay về
Giờ mình em trên khắp nẻo sơn khê
Sóng cũng buồn vọng về bao nỗi nhớ
Em yêu biển một đời em yêu lắm
Vỗ về em bao đêm thức đợi chờ
Biển chơi vơi sầu theo câu tình lỡ
Nỗi niềm trao con sóng thủy triều vơi
Biển vẫn xanh như ngày ấy anh ơi
Theo tháng ngày chốn xa xôi em gởi
Thuyền anh đi đã phôi pha dịu vợi
Em lại ngồi sầu lặng đợi tình anh
Chỉ có biển hiểu lòng em đêm lạnh
Đón chờ người bao lượt giữa trùng khơi
Đếm cô đơn trong thương nhớ bồi hồi
Đời biển lặng hãy thôi đừng nổi sóng…

10. Nắng chiều khuất cuối chân mây
Mình em lẻ bước nơi này đợi anh
Rì rào tiếng sóng biển xanh
Sóng xô nỗi nhớ về anh càng nhiều.
Thì thầm sóng nhắn lời yêu
Tình em gửi đó bao điều cùng anh
Xa xa thấp thoáng trăng thanh
Bóng in đáy nước biển xanh hiền hòa.
Tình em với biển chẳng xa
Luôn bên anh đó chan hòa yêu thương!

11.Người chẳng hiểu biển đêm về đẹp lắm
Cánh buồm trôi theo ngọn gió xa xăm
Đèn lập lòe như những ánh hải đăng
Soi lòng biển bóng vầng trăng thấp thoáng
Người có biết vết thương lòng của biển
Cũng như người thầm lặng đếm sao đêm
Biển vẫn vui theo con sóng vỗ mềm
Vì tình biển vốn bao la ngọt lịm…..
Người hiểu đâu những đêm về biển khóc
Giọt lệ lòng chảy ngược mãi vào trong
Cũng như người bao thao thức hoài mong
Người xa ấy biết về đâu vô vọng….
Trong cô đơn biển vẫn thầm khát vọng
Sóng đưa thuyền vỗ nhẹ bóng đời nhau
Thì người ơi dầu có thấy xuyến xao
Hãy hy vọng một ngày trao duyên thắm…

Những bài thơ về biển nổi tiếng được đông đảo bạn đọc săn đón và ca ngợi. Những bài thơ chứa đựng những tình cảm và nỗi nhớ trong tình yêu đôi lứa. Cùng nhau theo dõi và khám phá những bài thơ tình về biển nhé!

# Biển nhấp nhô, gió giăng buồm gợn sóng
Hoàng hôn tà dựng bóng mái chèo nghiêng
Thuyền ta về ươm đầy mình hy vọng
Biển và thuyền lưu luyến nỗi niềm riêng.
Thuyền ra đi khi chân trời chưa tỏ
Hơi đất mờ giăng ấm mộng vừa say
Buồm lơ lửng uốn cong mình theo gió
Âm vang nào huyền ảo phía khơi xa,
Biển thiết tha ngâm mình cùng cát đá
Sóng dập dờn vỗ cánh gọi bình minh
Những khóm mây lang thang tìm bến đỗ
Biển vô tình nhảy múa với ngàn khơi.
Nước non ơi! biết bao giờ xa cách
Biển và thuyền, chẳng thể tách rời nhau
Núi sông xưa còn đi vào trang sử
Trận Bạch Đằng xuyên kể lời cha ông.
Giấc mộng say vẫn chưa màng tỉnh hẳn
Sóng cuộn trào mê mải nắng chói chang
Biết bao lần sơn hà hòa cùng nhịp
Biển và thuyền, chàng thiếp mãi chẳng phai.

# Máu tim ta tuôn ra làm bể cả
Mà sóng lòng rần rật như mây trôi
Sóng lòng ta tràn lan ngoài xứ lạ
Dâng cao lên, cao tột tới trên trời.
Ôi ta đã mửa ra từng búng huyết
Khi say sưa với lượn sóng triền miên
Khi nhận lấy trong thâm tâm cay nghiệt
Giọng Hờn đau trăm vạn nỗi niềm riêng.
Ta muốn níu hồn ai đương hiển hiện
Trong lòng và đang tắm máu sông ta
Ta muốn vớt ai ngoài sóng điện
Để nhìn xem sắc mặt với làn da.
Ôi ngông cuồng! Ôi rồ dại rồ dại!
Ta đi thuyền trên mặt nước lòng ta
Ôi ngông cuồng, ôi rồ dại, rồ dại
Ta cắm thuyền chính giữa vũng hồn ta.

# Mẹ là bà mẹ Việt Nam
Sống trên bãi biển, dưới hàng dừa xanh
Quê hương giặc phá tan tành
Cửa nhà ra bụi, thuyền mành ra tro
Cuộc đời bữa đói bữa no
Thù này lấy biển mà đo chửa vừa
Mẹ già đi sớm về trưa
Mắt loà chân yếu ngăn ngừa giặc lên
Thức canh mấy chục đêm liền
Lòng già bao bọc lưới thuyền như con
Nhìn ra tàu địch căm hờn
Nhìn vô chòm xóm mà thương muôn vàn
Canh khuya sóng biển kêu vang
Biển bao nhiêu sóng thương làng bấy nhiêu
Giặc lên, mẹ chạy đi kêu
Đồng bào nghe giặc thảy đều lánh xa
Cùng dân quân mẹ ở nhà
Mẹ theo sát địch dò la tình hình
Mẹ ôi! lòng mẹ mông mênh
Hoà trong thôn xóm mối tình ấp iu
Thằng Tây súng đạn nó nhiều
Sao bằng lòng dạ mẹ nghèo chúng ta?
… Mẹ là bà mẹ Việt Nam
Sống trên bãi biển dưới hàng dừa xanh

# Anh không biết nói sao em rõ
Để cho em thấu tỏ lòng anh…
Từ tình sao quá mong manh
Mà yêu thương để tác thành nhân duyên

Ai cũng muốn con thuyền có bến
Thuyền hòa cùng đem đến niềm vui
Thuyền xa bến lại ngậm ngùi
Bến luôn chờ đợi thuyền vui bến tình

Anh vẫn biết đôi mình thuyền biển
Tại duyên trời xuất hiện buông lơi
Thương nhau tình thắm nghĩa đời
Cùng chung suy nghĩ đầy vơi cuộc tình

Trọn vẹn sẽ như hình với bóng
Vòng tay ôm mong ngóng bến bờ
Thỏa cho toại nguyện ước mơ
Để cho giữ lấy những giờ yêu thương

Thuyền xa bến vấn vương nỗi nhớ
Làm sao cho thuyền ở bến thôi

# Biển trống vắng nào có thấy ai đâu
Chỉ xa xăm sóng bạc đầu thương nhớ
Bờ biết sao chỉ nằm dài than thở
Chờ triều lên sóng chở vợi nỗi sầu

Người bảo rằng nhớ biển lắm nào đâu
Chiều dần buông bến cầu mong thuyền lại
Mà màn đêm buông trôi người đi mãi
Để bờ thương lại cô lẻ một mình

Sáng trở dậy người hớn hở bình minh
Còn chơ vơ một mình ta bãi cát
Gió vi vu bên lều kia vắng ngắt
Muốn đêm về bát ngát thả hồn trôi

Em nói rằng quay về biển với tôi
Ôm lấy biển bồi hồi bao lưu luyến
Đắm hồn say môi thơm hương gắn quyện
Chờ đợi mãi cho đến tận bao giờ?

# Biển dạt dào nông nỗi lẫn khát khao
Lúc yếu mềm lúc ồn ào sóng vỗ
Biển cũng yêu một tình yêu giông tố
Như tình mình cũng lắm lúc dại khờ
Trước biển tình ta nghe khúc ngu ngơ
Bản tình ca muôn đời còn khao khát
Biển yêu lắm con sóng bờ mãi dạt
Dẫu sóng kia còn mê mãi theo thuyền
Cũng như mình muốn ru giấc bình yên
Nhưng bến đời vẫn qua miền nổi sóng
Lúc thổn thức khi lặng lòng trước biển
Mới hay rằng tình biển lắm niềm đau
Biển ngàn đời vẫn ru khúc xuyến xao
Bao la lắm nhưng nỗi lòng cũng lắm
Biển chôn hết những ân tình nồng thắm
Tận đáy lòng sâu thẳm chẳng hề phai
Tình yêu xa thao thức những canh dài
Ai có hiểu lòng ta ngày thương nhớ
Nghe lắng đọng hương nồng trong hơi thờ
Thuở dại khờ tình biển vẫn còn đau…

# Biển vẫn xanh ngày anh xa vắng
Biển dịu dàng sâu lắng thương yêu
Anh đi trời đất quạnh hiu
Dặt dìu thương nhớ nẻo yêu xa rồi
Sóng đợi chờ ngày anh trở lại
Buốt lòng trăng thổn thức đêm say
Thương thay giọt lệ trang đài
Thốt lời yêu vội đắng cay một đời
Biển tình em vẫn chờ vẫn đợi
Bóng hình ai xa khuất chân trời
Trách chi cơn gió mù khơi
Thổi tình anh mất thổi lời yêu xa.

# Nếu một mai em trở về với biển
Tìm con thuyền yêu dấu của ngày xưa
Chở đôi mình vượt con sóng ru đưa
Hoa muống biển kịp nở chưa ấy nhỉ?
Biển mênh mông thẩm sâu lòng huyền bí
Sóng rì rầm lời thủ thỉ năm nao
Anh có nghe tình yêu nấc nghẹn ngào
Thuyền trôi mãi để bờ bao nỗi nhớ
Nếu một mai em về thuyền duyên lỡ
Hoa muống chờ đã nở sắc tàn phai
Thuyền đã trôi theo con sóng miệt mài
Đem yêu thương trải dài theo năm tháng
Nếu một ngày em trở về, biển vắng
Bóng người anh trong nắng đợi chờ em
Sóng mãi ru vỗ bờ cát êm đềm
Thuyền đâu nữa chở em tìm hoa muống.

Trên đây, chúng tôi đã chia sẻ đến các bạn những bài thơ về thuyền và biển tha thiết và ngọt ngào. Hình ảnh thuyền và biển là tượng trưng của tình yêu đôi lứa đích thực. Đồng hành cùng uct.edu.vn để theo dõi những bài viết hấp dẫn hơn nữa nhé các bạn! Thân Ái!

Related posts

Sân Ga Chiều Em Đi – Thi phẩm nổi tiếng của nữ thi sĩ Xuân Quỳnh

admin

Bài thơ Lời trăng trối của mẹ – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

admin

Bài thơ Dậu mồng tơi ngày ấy – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

admin

Leave a Comment