Thơ Hay

Tuyển chọn tập Thơ Nôm ấn tượng nhất của Hồ Xuân Hương phần 1

Tuyển chọn tập Thơ Nôm ấn tượng nhất của Hồ Xuân Hương sẽ mang đến cho các bạn những trang thơ hay nhất mọi thời đại. Hồ Xuân Hương được xem như hiện tượng kỳ thú của dòng thi ca cổ điển Việt Nam khi tích cực đưa ra cái nhìn đối lập với truyền thống đạo đức, nhưng không vì thế mà tự trở nên suy đồi. Nếu bạn yêu thích nữ thi sĩ này thì hãy cùng uct.edu.vn theo dõi nhé!

Nội Dung

Thánh thót tầu tiêu mấy giọt mưa,
Bút thần khôn vẽ cảnh tiếu sơ,
Xanh om cổ thụ tròn xoe tán,
Trắng xoá tràng giang phẳng lặng tờ.
Bầu dốc giang sơn say chấp rượu,
Túi lưng phong nguyệt nặng vì thơ
Cho hay cảnh cũng ưa người nhỉ,
Thấy cảnh ai mà chẳng ngẩn ngơ.

Chẳng phải Ngô chẳng phải ta
Đầu thì trọc lốc áo không tà
Oản dâng trước mặt dăm ba phẩm
Vãi nấp sau lưng sáu bảy bà
Khi cảnh khi tiu khi chũm choẹ
Giọng hì giọng hỉ giọng hi ha
Tu lâu có nhẽ lên sư cụ
Ngất nghểu toà sen nọ đó mà

Chi chi chuyện ấy đã đành lòng
Vó ký phen này quyết thẳng rong
Non nước chơi hoài non nước đó
Gió trăng nào phải gió trăng không
Mặt càng đối mặt tình ngao ngán
Tay chửa rời tay bước ngại ngùng
Lão Nguyệt nhẽ nào trêu quải mãi
Chén đồng xin hẹn khắc đêm đông

Đã trót chơi hoa phải có trèo,
Trèo lên chớ ngại mỏi xương nhèo.
Cành la cành bổng vin co vít,
Bông chín bông xanh để lộn phèo.

Êm ái chiều xuân tới Khán Đài
Lâng lâng chẳng bợn chút trần ai
Bốn mùa triêu mộ, chuông gầm sóng
Một vũng tang thương, nước lộn trời
Bể ái ngàn trùng khôn tát cạn
Nguồn ân trăm trượng dễ khơi vơi
Nào là cực lạc là đâu tá?
Cực lạc là đây, chín rõ mười

Thân em thời trắng phận em tròn
Bảy nổi ba chìm mấy nước non
Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn
Nhưng em vẫn giữ tấm lòng son

Nê ninh thượng thức cao thâm xứ
Mạc quái anh hùng lưỡng thủ mô
(Quốc văn tùng ký)
Nguyên văn lời Dẫn bằng chữ Nôm: Đi đường lội, bùn bắn lên đến đồ, tức cảnh vịnh hai câu thơ rằng:

泥濘尚識高深處
莫怪英雄兩手摸

Bùn kia còn biết nơi cao thẳm
Chẳng trách anh hùng thích mó tay

(Kiều Thu Hoạch dịch)

Một lỗ xâu xâu mấy cũng vừa,
Duyên này tác hợp tự ngàn xưa.
Chành ra ba góc da còn thiếu,
Khép lại đôi bên thịt vẫn thừa.

Canh khuya văng vẳng trống canh dồn
Trơ cái hồng nhan mấy nước non
Chén rượu hương đưa say lại tỉnh
Vầng trăng bóng xế khuyết chưa tròn
Xiên ngang mặt đất rêu từng đám
Đâm toạc chân mây đá mấy chòm
Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại
Mảnh tình son trẻ tí con con

Bày đặt vì ai khéo khéo vòm
Nứt ra một lỗ hổng hòm hom
Người quen cửa Phật chen chân xọc
Kẻ lạ bầu Tiên mỏi mắt dòm
Giọt nước hữu tình rơi thánh thót
Con thuyền vô trạo cúi lom khom
Lâm tuyền quyến cả phồn hoa lại
Rõ khéo trời già đến dở dom

Khen thay con tạo khéo khôn phàm
Một đố giương ra biết mấy ngàm
Triền đá cỏ leo sờ rậm rạp
Lạch khe nước rỉ mó lam nham
Một sư đầu trọc ngồi khua mõ
Hai tiểu lưng tròn đứng giữ am
Đến nơi mới biết rằng Thánh Hoá
Chồn chân mỏi gối hãy còn ham

Em có mai xanh, có yếm vàng,
Ba quân khiêng kiệu, kiệu nghêng ngang.
Xin theo ông Khổng về Ðông Lỗ,
Học thói Bàn Canh nấu chín Thang.

Thắp ngọn đèn lên thấy trắng phau
Con cò mấp máy suốt đêm thâu
Hai chân đạp xuống năng năng nhắc
Một suốt đâm ngang thích thích mau
Rộng hẹp nhỏ to vừa vặn cả
Ngắn dài khuôn khổ vẫn như nhau
Cô nào muốn tốt ngâm cho kỹ
Chờ đến ba thu mới dãi màu

Thầy tớ thong dong dạo cảnh chùa
Cầm thư lưng túi rượu lưng hồ
Cá khe lắng kệ đầu ngơ ngác
Chim núi nghe kinh cổ gật gù
Then cửa từ bi nêm chật cánh
Nén hương tế độ cắm đầy lò
Nhà sư ướm hỏi nhà sư tí
Phúc đức nhà ngươi được mấy bồ

Nghìn dặm có duyên sự cũng thành,
Xin đừng lo lắng hết xuân xanh.
Tấc gang tay hoạ thơ không dứt,
Gần gụi cung dương lá vẫn lành.
Tên sẵn bút đề dường chĩnh chện,
Trống mang dùi cắp đã phanh phanh.
Tuy không thả lá trôi dòng ngự,
Chim tới vườn đào thế mới xinh.

Kìa ai tỉnh, kìa ai say
Kìa ai ghẹo nguyệt giữa ban ngày
Khoan khoan xin hãy dừng tay lại
Chớ mó hang hùm nữa mất tay

Cục núi khen cho khéo bất tình
Thò ra đứng chẹt giữa đường Thanh
Hai bên khép lại hơi gần tí
Một dải thông qua chút đỉnh đinh
Thế lộ có đâu ngăn đón mặt
Nhân tình ai chịu cản ngang mình
Bấy nhiêu năm trước nghe còn chẹt
Mới mở mang ra đã rộng thênh

Khéo khéo bày trò tạo hoá công,
Ông Chồng đã vậy lại Bà Chồng.
Tầng trên tuyết điểm phơ đầu bạc,
Thớt dưới sương pha đượm má hồng.
Gan nghĩa dãi ra cùng chị Nguyệt,
Khối tình cọ mãi với non sông.
Đá kia còn biết xuân già giặn,
Chả trách người ta lúc trẻ trung.

Đàn gảy đâu sinh túng tính tình
Sóng dây mà buộc khéo rằng xinh
Bóng gương tri kỷ soi thiên cổ
Tiếng trống chung tình gióng ngũ canh
Mấy dặm non sông chi dám ngại
Trăm năm vàng đá quyết cho đành
Trăng già có nhẽ trêu nhau mãi
Cầm sắt phen này quyết tấp tênh

Trên đây, chúng tôi đã chia sẻ đến bạn những trang thơ đặc sắc trong tập Thơ Nôm hấp dẫn của nhà thơ Hồ Xuân Hương. Bà cũng là một gương mặt nổi bật trong nền thơ ca Việt nam. Với lối thơ độc đáo cùng những ý tưởng táo bạo mà thơ bà luôn thu hút sự bàn tán lớn từ dư luận. Mời các bạn đón xem phần 2 vào một ngày không xa!

Related posts

Bài thơ Chủ nhật buồn – Nhà thơ Dương Tuấn

admin

Bài thơ Chòng chành đò xưa – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

admin

Đi Cầu Đi Quán – Bài ca đi cùng năm tháng được yêu thích nhất

admin

Leave a Comment