Thơ Hay

Bài thơ Một mình chiều thu – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Bài thơ Một mình chiều thu

Bài thơ Một mình chiều thu của Nguyễn Đình Huân gợi lên cho bạn những khung cảnh mùa thu. Tuy nó đẹp nhưng lại buồn man mác như khói sương. Đó là khi đi dạo trên đường quên ghé vào quán cũ anh lại nhớ những năm tháng xưa. Thật tiếc vì mọi thứ đã chôn vùi vào trong dĩ vãng.

Bài thơ Một mình chiều thu

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Chiều chủ nhật con đường xưa rụng lá
Không có em nên phố xá buồn hiu
Gió heo may mình anh bước cô liêu
Hương hoa sữa cuối thu chiều man mác

Không có em một mình anh ngơ ngác
Góc phố xưa anh bước lạc đường quen
Hoàng hôn buông khi thành phố lên đèn
Anh bước chân vào quán bên góc phố

Chiếc bàn quen một mình anh một chỗ
Ly cà phê từng giọt nhỏ bâng khuâng
Em đi rồi hồn anh bỗng trống không
Chiều mùa thu mà như đông lạnh giá

Em có vui khi ở nơi xứ lạ
Có nhớ về những chiếc lá vàng rơi
Có nhớ không những kỷ niệm một thời
Cà phê đắng mình ngồi nơi quán cũ

Có khi nào như anh ngồi ủ rũ
Một mình buồn cứ xếp chữ tìm vui
Có khi nao em cảm thấy bùi ngùi
Tiếc tình xưa đã chôn vùi dĩ vãng

Trên đây là Bài thơ Một mình chiều thu mà chúng tôi chia sẻ với bạn. Thông qua bài thơ này bạn có thể cảm nhận đó chính là những xót xa tiếc nuối khôn nguôi. Bởi vì khi đi trên các đường quen ta chợt nhớ về những năm tháng xưa cũ với bao nhiêu kỷ niệm. Để rồi tất cả cũng chỉ còn là những kỷ niệm đau đớn.

Related posts

Bài thơ Nắng Bốn Mùa – Bài thơ mầm non về hiện tượng tự nhiên

admin

Những bài thơ tình yêu xa mùa đông mà bạn không nên bỏ qua

admin

Bài thơ Thầm lặng gọi tên – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

admin

Leave a Comment